Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

Hồi ức kinh hoàng của người Mông lưu lạc sang Pakistan

@ nguontinviet.com




Thứ Bẩy, 17/05/2014 - 11:13


Sau 2 năm trôi nổi xứ người, với sự hỗ trợ đắc lực của cơ quan chức năng Nhà nước Việt Nam, Vừ Già Pó đã được quay trở về quê hương để đoàn tụ cùng gia đình.


Vừ Già Pó đã kể với PV Dân trí về hành trình định mệnh của chuyến đi làm ăn xa ở Trung Quốc trong sự kinh hãi gần như tột cùng. Câu chuyện được bắt đầu như sau: Trước khi lên nương, vợ Pó dậy thật sớm nấu một nồi mèn mén cho cả gia đình. Những bộ quần áo cũ của Pó cũng được chị gấp lại phẳng phiu từ đêm hôm trước cho chồng chuẩn bị đi xa. Cùng đi Trung Quốc làm thuê với Pó có Ly Mí Na, Ly Mí Tử, Ly Mí Cho cùng một người trong làng nữa.


Hồi ức kinh hoàng của người Mông lưu lạc sang Pakistan

Vừ Già Pó cầm trên tay chiếc áo ấm là kỷ vật từ chuyến lưu lạc sang Pakistan trong cuộc trò chuyện với PV Dân trí.


Đúng 10 giờ sáng, ba chiếc xe máy chở 5 người trong thôn Lũng Lầu ì ạch rời khỏi “ốc đảo” Khau Vai. Đến thị trấn Mèo Vạc, nhóm của Pó đã gặp người đàn ông có tên là Vừ Xì Già (người xã Lũng Pù) để “nhập hội” rồi dẫn sang vượt biên. Cùng đoàn đi còn có Vàng Mí Mua, người cùng xã với Già cũng đi cùng sang Trung Quốc làm thuê. Đến gần chiều tối, đoàn người tới được Mốc 23 thuộc địa phận xã Sơn Vĩ, huyện Mèo Vạc, tiếp giáp với Trung Quốc.






Đăng ký: Bản tin Thời Sự

Nguồn tin

Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014

Thư tịch cổ Việt Nam viết gì về quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa?

@ nguontinviet.com


Trong bối cảnh vùng biển nước ta đang bị Trung Quốc xâm lấn nghiêm trọng, Dân trí xin giới thiệu với bạn đọc các thư tịch cổ của Việt Nam viết về 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Đây là tài liệu mà chúng tôi đã thu thập được tại các cuộc triển lãm về chủ quyền của Việt Nam đối với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa do Bộ Thông tin và Truyền thông tổ chức.


Các tàu của Trung Quốc hung hăng tấn công tàu Cảnh sát biển và tàu kiểm ngư của Việt Nam.


Các tàu của Trung Quốc hung hăng tấn công tàu Cảnh sát biển và tàu kiểm ngư của Việt Nam.


Lê Quý Đôn viết về Hoàng Sa dưới thời Chúa Nguyễn trong “Phủ biên tạp lục” biên soạn năm 1776, như sau: “Xã An Vĩnh, huyện Bình Sơn, phủ Quảng Ngãi giáp liền với biển. Ở vùng biển xa về phía đông bắc có nhiều đảo núi, các núi lẻ tẻ kế tiếp nhau nhiều đến hơn 130 ngọn. Giữa các ngọn núi là biển, đảo núi xa cách nhau hoặc là đi một ngày đường hoặc là đi hết mấy canh giờ. Trên núi có suối nước ngọt, trong các đảo có Bãi Cát Vàng dài khoảng hơn 30 dặm, rộng lớn bằng phẳng, nước trong vắt nhìn tận đáy…”.


Về hoạt động của Đội Hoàng Sa dưới thời Chúa Nguyễn cũng được Lê Quý Đôn ghi chép chi tiết trong Phủ biên tạp lục. “Trước đây, họ Nguyễn lập ra đội Hoàng Sa gồm 70 suất, lấy người ở xã An Vĩnh sung vào. Mỗi năm luân phiên tổ chức đi ra biển, cứ vào tháng Ba nhận lệnh chịu sai dịch, mang theo sáu tháng lương thực đủ dùng”.


“Đội dùng năm chiếc thuyền câu nhỏ chở đi ra biển suốt ba ngày ba đêm liền thì mới bắt đầu đến được đảo này. Thuyền dừng ở đấy thả sức thu lượm, bắt lấy chim cá mà ăn. Lại lấy được đồ vật của tàu thuyền như kiếm ngựa, hoa bạc, tiền bạc, vòng bạc, đồ đồng, thỏi thiếc, thỏi chì, súng ống, ngà voi, sáp ong, đồ chiêu, đồ sứ. Lại thu lượm cả mai đồi mồi, mai ba ba biển, hải sâm, ốc hoa rất nhiều. Đến kỳ tháng Tám thì trở về cửa Eo rồi đi đến thành Phú Xuân để giao nộp...”, Lê Quý Đôn viết.


Dưới triều Nguyễn (1802-1945), sách “Đại Nam thực lục chính biên”, do Quốc sử quán triều Nguyễn biên soạn năm 1836 viết về Hoàng Sa và hoạt động khai phá, xác lập chủ quyền như sau: “Cương giới mặt biển nước ta có xứ Hoàng Sa rất hiểm yếu. Trước kia, đã phái vẽ bản đồ mà hình thế nó xa rộng, mới chỉ được một nơi, cũng chưa rõ ràng. Hàng năm, nên phái người đi dò xét cho khắp để thuộc đường biển. Xin từ năm nay trở về sau, mỗi khi đến hạ tuần tháng Giêng, chọn phái biền binh thủy quân và vệ Giám thành đáp một chiếc thuyền ô, nhằm thượng tuần tháng Hai thì đến Quảng Ngãi, yêu cầu hai tỉnh Quảng Ngãi và Bình Định thuê bốn chiếc thuyền của dân, hướng dẫn ra đúng xứ Hoàng Sa”.


Sách “Đại Nam thực lục chính biên” cũng ghi rất rõ cách đo đạc, vẽ bản đồ tại quần đảo Hoàng Sa như sau: “Không cứ là đảo nào, hòn nào, bãi cát nào, khi thuyền đi đến, cũng xem xét xứ ấy chiều dài, chiều ngang, chiều cao, chiều rộng, chu vi và nước biển bốn bên xung quanh nông hay sâu, có bãi ngầm, đá ngầm hay không, hình thế hiểm trở, bình dị thế nào, phải tường tất đo đạc, vẽ thành bản đồ”.


“Vua sai Thủy quân suất đội Phạm Hữu Nhật đem binh thuyền đi. Chuẩn cho mang theo 10 cái bài gỗ, đến nơi đó dựng làm dấu ghi. Mỗi bài gỗ dài 5 thước, rộng 5 tấc, dày 1 tấc, mặt bài khắc những chữ: “Minh Mạng năm thứ 17, Bính Thân, Thủy quân Chánh đội trưởng suất đội Phạm Hữu Nhật, vâng mệnh đi Hoàng Sa trômg nom đo đạc đến đây lưu dấu để ghi nhớ”, Đại Nam thực lực chính biên viết về việc khai phá, xác lập chủ quyền đối với Hoàng Sa của triều Nguyễn.


Trong một văn bản bằng chữ Chăm, hiện lưu giữ tại một gia đình hậu duệ thuộc Hoàng Gia Champa ở Bình Thuận, phản ánh việc triều Nguyễn huy động dân gốc Chăm ở Plei Koh (tức làng Koh, nay thuộc đảo Phú Quý, tỉnh Bình Thuận) ra cắm mốc giới ở Hoàng Sa và Trường Sa.


Nội dung văn bản này có đoạn: “Plei Koh trình tấu với quan phủ về việc cử 3 chiếc thuyền đến Trường Sa và Hoàng Sa hỗ trợ việc cắm các mốc giới theo chỉ dụ. Việc này làng Koh đã tập hợp dân đinh và ngư phủ, nhưng bây giờ biển động không thể ra khơi nên làng xin quan phủ do dời đến tháng Mười sẽ khởi hành…”.


Việc này cho thấy không chỉ người Việt mà người Chăm cũng được triều đình phong kiến Việt Nam huy động và sử dụng trong công cuộc xác lập, thực thi chủ quyền của Việt Nam đối 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa.


Trong tác phẩm “Toản tập thiên nam tứ chí lộ đồ thư” do Đỗ Bá biên soạn năm 1686 có một tấm bản đồ vẽ xứ Quảng Nam và trên tấm bản đồ này có một đoạn văn viết bằng chữ Hán, nội dung như sau: “Giữa biển có một dải cát dài, gọi là Bãi Cát Vàng, dài độ 400 dặm, rộng 20 dặm đứng dựng giữa biển. Từ cửa biển Đại Chiêm, đến cửa Sa Vinh mỗi lần có gió tây nam thì thương thuyền các nước đi ở phía trong trôi giạt ở đây, đều cùng chết đói hết cả. Hàng hóa thì đều để nơi đó. Họ Nguyễn mỗi năm vào tháng cuối mùa đông đưa 18 chiếc thuyền đến đây lấy hàng hóa, được phần nhiều là vàng bạc tiền tệ súng đạn”.


Theo các nhà nghiên cứu, đoạn văn này viết bằng chữ Hán nhưng riêng 3 chữ “Bãi Cát Vàng” lại được viết bằng chữ Nôm, thứ chữ của riêng người Việt. Điều này khẳng định từ cuối TK XVII, người Việt đã làm chủ Hoàng Sa và đặt tên cho quần đảo này một cái tên thuần Việt là “Bãi Cát Vàng”.


Trong sách “Khải đồng thuyết ước” được biên soạn và khắc lần đầu vào năm 1853 dưới triều vua Tự Đức có tờ “Bản quốc địa đồ” vẽ vị trí các tỉnh và các ngọn núi lớn từ ải Nam Quan đến Biên Hòa – Vĩnh Long. Trên tờ bản đồ này, ở ngoài khơi vùng biển miền Trung có ghi rất rõ 3 chữ Hán: “Hoàng Sa chử”, tức “Bãi Hoàng Sa”.


Sách “Khải đồng thuyết ước” là sách giáo khoa tiểu học dưới triều Nguyễn. Có thể thấy việc quần đảo Hoàng Sa được đưa vào sách giáo khoa để dạy cho học sinh, chứng tỏ triều Nguyễn rất chú trọng việc giáo dục ý thức chủ quyền biển đảo, chủ quyền quốc gia cho thế hệ trẻ đường thời.


Việt Nam có đầy đủ cơ sở lịch sử và pháp lý quốc tế khẳng định chủ quyền đối với 2 quần đảo này; là quốc gia duy nhất đã chiếm hữu, quản lý 2 quần đảo một cách liên tục, hòa bình và phù hợp với các quy định của luật pháp quốc tế. Các văn bản, tài liệu do triều đình phong kiến Việt Nam ban hành từ TK XVII đến đầu TK XX, đã khẳng định Việt Nam đã xác lập và thực thi chủ quyền liên tục đối với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.


Trong công cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo hiện nay, ai đó đã nhắc đến câu nói của vua Lê Thánh Tông (1442-1497) được chép trong Đại Việt sử ký toàn thư: “Một thước núi, một tấc sông của ta, lẽ nào lại tự tiện vứt bỏ đi được. Ngươi phải kiên quyết tranh biện, chớ cho họ lấn dần. Nếu họ không nghe, còn có thể sai sứ sang phương Bắc bày tỏ rõ điều ngay lẽ gian…”.


Viết Hảo





Đăng ký: Bản tin Thời Sự

Nguồn tin

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014

Từ Làng Sen hướng về Biển Đông

@ nguontinviet.com


Màu xanh đầy sức sống trên con đường về Làng Sen quê Bác.

Màu xanh đầy sức sống trên con đường về Làng Sen quê Bác.


Tháng Năm, trời cao vời vợi, xanh ngắt. Tháng Năm, làng Sen lại đón hàng triệu bước chân, hàng triệu tấm lòng thành kính về với mảnh đất sinh ra người con vĩ đại Hồ Chí Minh. Trong cái nắng hè chói chang, dưới những tán cây xanh mướt, hàng triệu bước chân vẫn cần mẫn bước đi với niềm thành kính vô hạn.

Con đường dẫn du khách từ quốc lộ 46 vào với Làng Sen quê Bác rợp một màu xanh mát. Hàng cây được trồng từ lần Bác Hồ phát động Tết trồng cây đầu tiên; hơn 60 năm nay vẫn hiên ngang đứng đó, rễ ngày càng cắm sâu vào lòng đất, tán lá xum xuê che mát cả con đường dài uốn lượn theo cánh đồng lúa. Trải qua bao mùa mưa nắng bão bùng, trải qua bao mùa mưa bom bão đạn của kẻ thù, hàng cây vẫn xanh một màu hy vọng, như niềm tin của người dân vào nền độc lập, tự do mà người con quê hương Làng Sen đã dâng trọn cuộc đời mình.


Người ta đã định phá bỏ hàng cây, đã định “hóa giá” những thân cây ngót nghét bằng cả đời người để mở rộng con đường vào quê Bác. Nhưng rồi, những người có trách nhiệm, có tầm nhìn đã giữ nó lại. Con đường mới vẫn được hình thành nhưng hàng cây vẫn được giữ nguyên, tạo thành con đường xanh ngút mắt, đẹp đến nao lòng. Tháng Năm, màu cờ đỏ sao vàng như nổi bật hơn trong những tán lá xanh…


Ngôi nhà đơn sơ - nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trải qua năm tháng tuổi thơ.


Ngôi nhà đơn sơ - nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trải qua năm tháng tuổi thơ.


Quần thể Khu di tích Làng Sen cũng rợp trong màu xanh của cây, trong hàng trăm sắc hoa từ mọi miền đất nước về đây tụ hội. Những cây hoa ban Tây Bắc đã nở tung như cánh bướm rập rờn trong thứ nắng vàng như mật ong. Những cánh hoa sen đã nhú lên khỏi bùn lầy. Chẳng phải ngẫu nhiên mà nơi sinh ra vị anh hùng dân tộc lại được mang tên của loài hoa “gần bùn mà chẳng hôi tành mùi bùn” ấy. Phải chăng, chính cái khí phách hiên ngang, “rũ bùn đứng dậy” của loài hoa ấy đã góp phần hình thành nên ý chí lớn lao của Người, cái ý chí theo suốt cuộc đời để đấu tranh chỉ với mong muốn duy nhất “Ai cũng có cơm ăn, áo mặc. Ai cũng được học hành”.


Trong triệu triệu bước chân về với làng Sen có những bàn chân trẻ nhỏ. Những đứa trẻ lớn lên trong độc lập, tự do, trong hạnh phúc đủ đầy. Những đứa trẻ chưa một lần được gặp Bác Hồ nhưng trong tiềm thức đã in đậm hình ảnh của Người. Những đứa trẻ hồn nhiên tranh nhau trả lời những câu hỏi về Bác của cô hướng dẫn viên Khu di tích. Những khuôn mặt háo hức, những ánh mắt trong veo đầy ngưỡng mộ khi được giới thiệu về nơi đã sinh ra Bác Hồ - một khái niệm không hề mơ hồ mà là cả một niềm kính yêu.


Ngôi nhà đơn sơ - nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trải qua năm tháng tuổi thơ.


Các cháu học sinh lắng nghe hướng dẫn viên Khu di tích Kim Liên giới thiệu về Bác Hồ và những người thân trong gia đình.


Trong triệu triệu bước chân về với Làng Sen, có những người cựu chiến binh ngực lấp lánh huy chương. Tiềng rì rầm khấn vái trước bàn thờ của vị cha già dân tộc. Nước Việt Nam ta đã liền một giải như Bác hằng mong. Nhưng ngoài Biển Đông vẫn đang dậy sóng, Bác ơi! Những tấm ngực đầy lấp lánh huy chương - chiến tích của một thời ra đi vì nghĩa lớn vẫn đập lên những nhịp đập yêu nước nồng nàn. Những khuôn mặt cương nghị, chưa một lần biết lui bước trước quân thù vẫn hừng hực một quyết tâm: Sẵn sàng vươn khơi ra biển khi Tổ quốc lâm nguy!


Những người mẹ dáng quê lam lũ, khuôn mặt bỗng bừng lên nỗi căm hờn khi nghe tin dữ từ biển Đông. Phải chăng, trong những người con đang chiến đấu giữ bờ cõi nơi đầu sóng ấy có con trai bé bỏng của mẹ. Khi Tổ quốc cần, mẹ sẵn sàng để con ra đi.


Hàng triệu bước chân, hàng triệu tấm lòng về với Làng Sen quê Bác trong những ngày tháng Năm.


Hàng triệu bước chân, hàng triệu tấm lòng về với Làng Sen quê Bác trong những ngày tháng Năm.


Trước bàn thờ Bác Hồ, lớp lớp thanh niên cúi đầu thành kính. Trên những trang cá nhân, những tấm hình đại diện đã được thay bằng lá cờ đỏ sao vàng, bằng dải đất hình tia chớp. Họ không đăng tải những dòng chữ về bản thân như trước mà thay vào đó là lời hiệu triệu của những trái tim chung một ý chí: tiếp bước truyền thống cha anh, sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc gọi tên!


Từ Làng Sen, triệu triệu trái tim vẫn đang lắng nghe Tổ quốc gọi tên mình!


Hoàng Lam





Đăng ký: Bản tin Thời Sự

Nguồn tin

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Khoảnh khắc anh hùng Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai

@ nguontinviet.com


Đã 60 năm sau chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, hầu hết những người trực tiếp tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ đã già yếu, có những người đã đi xa. Nhưng những câu chuyện về một thời khói lửa, hào hùng vẫn được tái hiện lại qua lời kể của các nhân chứng lịch sử.


60 năm trước, ông Phạm Công Thành, hiện đang ở thị xã Quảng Yên (Quảng Ninh) là một chiến sĩ công an nhân dân. Khi thực dân Pháp đổ bộ xuống Điện Biên Phủ, người thanh niên này được đơn vị huy động ra chiến trường. Tiếp đó, ông được cử đi học 6 tháng về quân y và trở về công tác tại Trung đoàn 141, Đại đoàn 312. Tiểu đoàn quân y của ông Thành có nhiệm vụ cấp cứu và chuyển thương binh về tuyến sau.


Ông Phạm Công Thành, nguyên y tá chiến trường chiến dịch Điện Biên phủ năm 1954.


Ông Phạm Công Thành, nguyên y tá chiến trường chiến dịch Điện Biên phủ năm 1954.


Đối với ông Thành, kỷ niệm khó phai nhất trong thời gian làm công tác cứu chữa cho thương binh là trực tiếp băng bó vết thương cho anh hùng Phan Đình Giót. Dù đã 90 tuổi, nhưng khoảnh khắc chiến sĩ Phan Đình Giót ôm bộc phá, lấy thân mình lấp lỗ châu mai vẫn còn được ông nhớ như in.


Ông Thành hồi tưởng lại: “Đó là buổi chiều 13 tháng 3 năm 1954, bộ đội Đại đội 58 của ta mở màn trận đánh chiến dịch Điện Biên Phủ tại cứ điểm Him Lam. Cuộc chiến không cân sức giữa bộ đội ta và quân địch diễn ra vô cùng ác liệt.


Những trận “bão lửa” liên tiếp của địch trút xuống, bộ đội ta bị thương vong khá nhiều. Các chiến sĩ của ta phải giành giật đánh chiếm lấy từng cứ điểm, từng mỏm đồi trên Điện Biên Phủ.


Súng đạn của quân Pháp từ lỗ châu mai bắn ra xối xả, liên tiếp khiến nhiều chiến sĩ của ta liên tục hi sinh. Để đánh chiếm lấy những cứ điểm quan trọng, bộ đội ta đã chuyển sang dùng bộc phá để đánh lô cốt địch.


Trên chiến trường, chiến sĩ Phan Đình Giót cũng hừng hực khí thế đánh giặc như bao chiến sĩ khác. Cuộc giằng co kéo dài đến hơn 22 giờ đêm, khi anh Phan Đình Giót ôm quả bộc phá thứ 10 để nổ tung lô cốt địch thì bị thương vào đùi.


Lúc đó, bộ đội ta bị thương nhiều vô kể. Anh Giót được chuyển về phía sau, tôi là người trực tiếp băng bó vết thương. Do trên trận địa các dụng cụ y tế có hạn nên tôi tranh thủ băng bó nhanh cho anh Giót. Từng loạt đạn vẫn rít và bay qua trên đầu, nhưng khi vừa băng bó xong, máu chưa ngừng chảy thì Giót đã ôm hai quả bộc phá liên tiếp lao lên. Anh cầm theo tiểu liên xung phong mở đường cho đồng đội lên đánh lô cốt đầu cầu và lô cốt số 2”.


Mộ phần anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót được quy tập tại Nghĩa trang A1, TP Điện Biên Phủ hiện nay.


Mộ phần anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót được quy tập tại Nghĩa trang A1, TP Điện Biên Phủ hiện nay.


Theo ông Thành thì sau lần đó, anh Phan Đình Giót đã bị thương lần hai. Vết thương ở vai bị mất máu khá nhiều, đồng đội đã đưa anh lùi về sau. Lần này ông Thành lại tiếp tục là người cấp cứu cho anh hùng Phan Đình Giót, nhưng tình trạng sức khỏe của chiến sĩ Giót đã yếu đi trông thấy.


“Sau đó, hỏa lực của quân Pháp từ lô cốt số 3 bắn ra liên tiếp khiến cho đơn vị của ta bị dồn ứ lại. Nhiều chiến sĩ xung phong lao lên đều hi sinh trước họng súng của kẻ thù. Bất ngờ, tôi chỉ kịp nhìn thấy Phan Đình Giót vùng dậy, ôm bộc phá lao lên rồi bịt kín lỗ châu mai của quân địch, cách nơi anh đang băng bó khoảng 200m. Tiếng súng đạn bỗng im bắt, nhưng chiến sĩ Phan Đình Giót đã hi sinh, toàn thân anh bị bom đạn kẻ thù bắn nát” - y tá Thành rưng rưng xúc động kể.


Nam y tá lặng người đi trước giây phút người anh hùng Phan Đình Giót ôm bộc phá lao lên chiến đấu và hi sinh. Khi Giót lao mình vào “mưa đạn”, nhiều người đã cố cản nhưng không ngăn được khí thế hừng hực, căm thù cháy bỏng trong người thanh niên này.


Khi lỗ châu mai bị che lấp, hỏa điểm của quân Pháp bị dập tắt, bộ đội ta đã nhanh chóng xông lên tiêu diệt cứ điểm Him Lam trong ngày 13 tháng 3. Đây là trận đánh mở màn thắng lợi trong chiến dịch Điện Biên Phủ.


Điện Biên được giải phóng, từ chiến trường, ông Thành được tiếp tục cử đi học bác sỹ và chuyển về sang công tác tại Cục Quân Y. Những năm sau giải phóng miền Nam Việt Nam, ông chuyển về Bộ Nông nghiệp công tác rồi nghỉ hưu.


“Công việc “hậu phương trên chiến trường” của tôi thường xuyên chứng kiến nhiều chiến sĩ hi sinh chỉ trong “nháy mắt”. Gia cảnh anh hùng Phan Đình Giót nghèo nên anh đã phải đi ở từ năm 13 tuổi. Giây phút chứng kiến anh hi sinh, đến giờ nhắc lại tôi vẫn không thể nén nổi xúc động. Đã 60 năm sau chiến dịch lịch sử khốc liệt ấy...” - ông Thành chia sẻ.


Quốc Cường - Xuân Thái







Đăng ký: Bản tin Thời Sự

Nguồn tin

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Có một Hà Nội sống chậm

@ nguontinviet.com





Thứ Năm, 01/05/2014 - 17:29

Ngay cả các trung tâm giải trí lớn và các điểm vui chơi cho trẻ nhỏ, lượng người cũng chỉ đông ở mức “vừa phải”. Một Hà Nội “rỗng” trong tiết trời mát mẻ.
Cờ đỏ sao vàng luôn xuất hiện rực rỡ vào mỗi dịp lễ lớn của đất nước.

Cờ đỏ sao vàng luôn xuất hiện rực rỡ vào mỗi dịp lễ lớn của đất nước.

Đường phố vắng vẻ như ngày tết.

Đường phố vắng vẻ như ngày tết.

Phố Chùa Bộc lưa thưa người.

Phố Chùa Bộc lưa thưa người.

Các điểm giao thông quan trọng của Hà Nội không xảy ra ùn tắc giờ cao điểm.

Các điểm giao thông quan trọng của Hà Nội không xảy ra ùn tắc giờ cao điểm.

Một số cửa hàng buôn bán đóng cửa.

Một số cửa hàng buôn bán đóng cửa.

Một số cửa hàng buôn bán đóng cửa.

Nhưng tại một số điểm vui chơi của thành phố thì không như vậy. Quanh hồ Gươm lượng người dồn về vui chơi khá đông.

Cảnh ùn tắc tại Công viên Thủ Lệ.

Cảnh ùn tắc tại Công viên Thủ Lệ.

Mọi người tranh giành để được cưỡi thiên nga bơi hồ.

Mọi người tranh giành để được cưỡi thiên nga bơi hồ.

Ở Công viên Thủ Lệ, khách từ các địa phương về tham quan chiếm số lượng lớn.

Ở Công viên Thủ Lệ, khách từ các địa phương về tham quan chiếm số lượng lớn.

Ở Công viên Thủ Lệ, khách từ các địa phương về tham quan chiếm số lượng lớn.

Một trung tâm thương mại lớn của Hà Nội trên đường Nguyễn Trãi với nhiều dịch vụ vui chơi giải trí thu hút khá nhiều người dân.

Xếp hàng mua vé tại các điểm vui chơi trong

Xếp hàng mua vé tại các điểm vui chơi trong

Xếp hàng mua vé tại các điểm vui chơi trong
trung tâm thương mại.

Nơi đây thường thu hút khách gia đình đến nghỉ ngơi mua sắm vì rất được trẻ em yêu thích.

Nơi đây thường thu hút khách gia đình đến nghỉ ngơi mua sắm vì rất được trẻ em yêu thích.






Có một Hà Nội sống chậm (Dân trí) - Không cảnh chờ đợi ở các ngã tư đông đúc trong giờ cao điểm. Đường phố vắng vẻ. Hà Nội mất hẳn sự ồn ào thông thường. Dịp nghỉ lễ 30/4 và 1/5 đã kéo thành phố trở về nhịp sống chậm. Có một Hà Nội sống chậm

6 10 1



Có một Hà Nội sống chậm Có một Hà Nội sống chậm10 6 1






Đăng ký: Bản tin Thời Sự

Nguồn tin

Nguồn Tin Cập Nhật

Đời Sống & Sức Khỏe

Phổ Biến